Khát vọng trở về - Phụ chương 41: Temperence Thích đùa

Sau khi nghe lệnh của Nữ hoàng Ký sinh trùng, Kindness Tráo trở tiến đến đại sảnh.

 

Khi đến đại sảnh, cô nhìn thấy Nữ hoàng Ký sinh trùng đang ngồi thoải mái trên ngai vàng. Seol Jihu – kẻ thường ngủ trong lòng mụ - giờ đã biến mất.

 

... Không, cô vẫn cảm nhận được năng lượng của cậu.

 

[Ngươi tới rồi à.]

 

“Vâng, theo mệnh lệnh của Bệ hạ. Nhưng…"

 

Kindness Tráo trở hơi ngẩng đầu lên và ngơ ngác.

 

“Tôi có thể cảm nhận được năng lượng của Temperance sau lưng của Bệ hạ. Có điều gì đó đã xảy ra ư? Và tại sao đôi cánh của Bệ hạ lại đan vào nhau như vậy? ”

 

Đúng như cô ấy nói, đôi cánh xương của Trùng hậu đan chéo vào nhau giống như những ngón tay đan vào nhau.

 

[Không có gì cả.]

 

Trùng hậu nói một cách bình tĩnh và nâng một cánh lên. Từ khe hở vừa lộ ra, Kindness Tráo trở có thể thấy Seol Jihu đang bám vào lưng Trùng hậu như một con gấu túi. Cậu ta đang ngủ say, thậm chí còn chảy nước dãi khắp người mụ.

 

[Thằng bé trằn trọc khi ngủ trong lòng ta, có lẽ vì bị chói mắt. Khi ta chặn ánh sáng lại, nó ngủ thiếp đi như một đứa trẻ. Vậy là tốt rồi.]

 

"Tôi cảm thấy như đang nhìn một con mèo nhỏ."

 

Kindness Tráo trở nhíu mày. Cô ấy không hiểu tại sao Seol Jihu lại hành động như vậy.

 

[Ta vẫn chưa tìm ra lý do.]

 

Nữ hoàng Ký sinh trùng khịt mũi.

 

[Mặc dù vậy, ta đoán là….]

 

"?"

 

[Mm, có vẻ như thằng bé này coi ta như mẹ của nó.]

 

"...Huh?"

 

[Quá trình ký sinh hóa dường như đã ảnh hưởng đến cậu ta.]

 

“Đúng là tất cả các ký sinh trùng đều coi Bệ hạ là mẹ…  Nhưng sao kẻ đó lại kỳ quái như vậy?? ”

 

[Điều đó… Ta cũng không thể giải thích được.]

 

Nữ hoàng ký sinh ngẩng đầu lên và liếc nhìn Seol Jihu.

 

[Nhưng mà….]

 

Một nụ cười mỏng manh nở trên môi Trùng hậu. Mặc dù Seol Jihu khá rắc rối, nhưng lúc này cậu ta giống như một thiên thần.

 

[Ta không nghĩ rằng đó là một điều xấu. Thằng bé càng ngày càng gắn bó sâu đậm với ta.]

 

“Điều đó nghe có vẻ tốt, nhưng…”

 

Kindness Tráo trở hỏi, có vẻ bối rối.

 

“Bệ hạ định dỗ dành cậu ta như vậy mãi sao? Tôi không nghĩ rằng đó là một ý kiến hay"

 

[Ta biết. Ta đã bảo nó ra ngoài chơi một chút cách đây không lâu, và nó đã làm thế trong một thời gian ngắn.]

 

"...."

 

[Đó là lý do tại sao ta gọi ngươi.]

 

Nữ hoàng Ký sinh trùng đứng dậy.

 

[Hãy chăm sóc đứa trẻ này một chút.]

 

"?"

 

[Có một vấn đề mà ta cần phải giải quyết. Ta sẽ vắng nhà trong một thời gian ngắn.]

 

"Có vấn đề gì mà ngài phải rời khỏi ngai vàng để ... ah."

 

Đang nói dở, Trùng hậu chợt nhận ra.

 

"Bệ hạ sẽ đi xuống tầng hầm?"

 

[Có vẻ như vậy. Gần đây ta đã phong ấn nó rồi, nhưng có vẻ như một vết nứt đã xuất hiện trở lại.]

 

“Thời gian giữa mỗi lần nứt ngày càng ngắn, tôi hiểu rồi.”

 

[Chỉ cần chúng ta lưu ý chuyện đó là được. Không có gì quá phức tạp đâu.]

 

Trùng hậu từ từ dang rộng đôi cánh của mình. Sau đó, mụ cẩn thận đặt Seol Jihu xuống trước mặt Kindness Tráo trở. Bị lay động, cậu mở mắt mơ màng

 

[Dù sao, hãy chăm sóc nó. Ta không yên tâm nếu để nó một mình. Ta tin ở ngươi.]

 

Nữ hoàng Ký sinh trùng đứng dậy khỏi Ngai vàng và biến mất.

 

Chỉ có Kindness Tráo trở và Seol Jihu ở lại đại sảnh. Một sự im lặng khó xử tuôn trào trong không khí.

 

Seol Jihu hoàn toàn tỉnh dậy và quay đầu bốn phía để tìm kiếm Nữ hoàng Ký sinh trùng , và Kindness Tráo trở đứng lặng lẽ khoanh tay nhìn.

 

Sự im lặng không kéo dài. Seol Jihu nhanh chóng tỏ ra thích thú với Kindness. Nói chính xác hơn, cậu ta tỏ ra thích thú với chiếc đuôi thằn lằn đang nằm trên sàn.

 

Kindness liếc nhìn Seol Jihu. Cô đang tự hỏi cậu ta đang làm gì… Và sau đó, cô sửng sốt nhận thấy rằng cậu ta đang cố gắng tóm lấy đuôi mình.

 

Ầm ầm ầm!

 

Cái đuôi nhanh chóng dịch chuyển sang một bên. Tay Seol Jihu nắm lấy khoảng không. Dù thoáng nao núng, cậu vẫn không dừng lại. Seol nghiến răng và vung tay ra lấy nó một lần nữa.

 

Kindness Tráo trở không dễ dàng nhượng bộ.

Vút, vù, vù!

Đuôi của cô ấy bay trên không trung như một cây roi. Cuối cùng, Seol Jihu bực bội xông vào tẩn cô.

 

"Ê này."

 

Kindness Tráo trở vội né tránh cú đấm của cậu ta và nói.

 

"Ngươi đang làm gì đấy?"

 

Seol Jihu thậm chí không thèm để mắt đến Kindness, cậu lại lao về phía trước.

 

"Tên khốn, ngươi thực sự muốn chơi??" - Kindness quay lại, mắt cô trợn lên dữ dội.

 

"Đánh nhau à??"

 

Seol Jihu nghiêng đầu. Đôi mắt của Kindness Tráo trở sáng lên.

 

"Oh o. Cũng được ~ Ta cũng muốn biết ngươi đã trở nên mạnh mẽ như thế nào. "

 

Kindness Tráo trở chấp nhận thử thách một cách tự tin. Seol Jihu suy nghĩ một lúc trước khi lắc đầu: "Không, Bệ hạ nói rằng tôi không nên chiến đấu với các người."

 

"Chỉ cần không giết nhau là được! "

 

“Hừ. Thay vì chiến đấu bằng vũ khí…. chúng ta có thể xác định người chiến thắng theo cách khác. "

 

"Ví dụ?"

 

"Đấu trí."

 

Kindness nghiêng đầu.

 

“Đấu trí? Đó không phải là một ý tưởng tồi… nhưng ta không hứng thú lắm. ”

 

“Đừng lo lắng. Chúng ta có thể đặt cược một cái gì đó để gia tăng mức độ cạnh tranh"

 

"Oho, vậy ngươi muốn đặt cược gì?"

 

"Xem nào. Nếu cô thắng, tôi sẽ dốc toàn lực để chiến đấu với cô. "

 

"Hừ!"

 

Kindness Tráo trở khịt mũi.

Seol Jihu có thể kiểm soát tất cả thần tính của mình từ khi sinh ra. Là một chiến binh có tinh thần cạnh tranh quyết liệt, Kindness rất muốn thử chiến đấu với Seol Jihu.

 

“Được. Vậy nếu ngươi thắng? ”

 

“Cô phải cho tôi chạm vào cái đó của cô… như ý tôi muốn.”

 

“Đuôi của ta không phải là một món đồ chơi… nhưng không sao. Ta chấp nhận ”.

 

Kindness Tráo trở ngồi xuống trước mặt Seol Jihu.

 

"Nào. Ngươi muốn chiến theo kiểu gì?? ”

 

"Tôi có thể chọn ư?"

 

"Vì ta chẳng mất gì cả, nên ta cho ngươi quyền lựa chọn."

 

“Mm, trong trường hợp đó….”

 

Seol Jihu suy nghĩ một lúc trước khi truyền Ma năng vào ngón tay. Cậu ta vẽ một hình vuông lớn, và chia thành 10 hàng 10 cột.

 

"Cô đã nghe nói về cờ ca rô chưa?"

 

"Cờ ca rô?"

 

"Uhm. Mỗi người chơi sẽ lần lượt đặt quân cờ của mình trên bàn cờ này, và người đầu tiên có năm quân cờ liên tiếp thẳng hàng sẽ giành chiến thắng ”.

 

"Nghe có vẻ khá đơn giản."

 

“Nghe có vẻ đơn giản? Cô sẽ sớm nhận ra thôi….”

 

"Hm… Dù sao đi nữa, bàn cờ nhỏ thế này thì chúng ta có thể xác định người chiến thắng chỉ trong vài phút. Bắt đầu đi. ”

 

Kindness Tráo trở nhún vai với vẻ bình thản.

 

"Chờ đa. Trước khi bắt đầu, chúng ta phải chọn ai chơi quân O và ai chơi quân X ”.

 

"Có gì khác biệt?"

 

“X là kẻ thách thức, và O là người bị thách thức. Đó là lý do tại sao X luôn đi đầu ”.

 

“Aha, hiểu rồi. Tiền bối sẽ cho hậu bối đi trước. Vậy ta chọn quân O ”.

 

Seol Jihu nhìn chằm chằm vào Kindness. Khóe môi khẽ cong lên, nhưng nó chỉ kéo dài trong tích tắc. Cậu ta tỏ vẻ không hài lòng ngay sau đó.

 

"Chuyện gì vậy?"

 

“Tại sao cô lại chọn O? Tôi chọn O mới đúng”.

 

"Không đời nào. Ta là Tư lệnh mạnh nhất của Ký sinh trùng. Rõ ràng, ngươi mới là kẻ thách thức.”.

 

“Không, không, hãy nghe tôi. Tôi vẫn chưa giải thích tất cả các quy tắc. "

 

Seol Jihu hắng giọng.

 

“Như tôi đã nói trước đây, X là kẻ thách thức. Vì vậy, X được đi trước hai nước! Đó là một lợi thế lớn. Thêm vào đó, đây là lần đầu tiên cô chơi trò này cơ mà. ”

(NOTE: CỜ ca rô thực ra không có vụ đi trước hai nước nha. Đây là trò bịp của Seol thôi).

"Ồ, thì sao?" - Kindness Tráo trở dường như không bận tâm - “Ta hiểu ngươi đang nói gì, nhưng điều đó không sao cả. Ta đã chơi những trò chơi tương tự và chưa bao giờ thua. Ngươi không cần phải lo lắng cho ta. "

 

Cô ấy thậm chí còn nói thêm rằng, mình là tiền bối nên phải nhường hậu bối. Cô ấy có vẻ khá tự tin.

 

Vì Kindness Tráo trở quá cứng đầu, Seol Jihu giả bộ như không còn cách nào khác.

 

"Được rồi, tôi sẽ dùng quân X. "

 

"Fufu, đó là điều hiển nhiên thôi."

 

Kindness hài lòng mỉm cười. Cô ấy coi việc chọn O như là một chiến thắng.

 

“Sau này đừng có phàn nàn gì nhé. Là cô đã chọn đấy, khóc lóc cũng vô ích thôi."

 

“Ngươi nghĩ ta là ai? Đừng nói nhiều, bắt đầu đi. "

 

Thế là, ván cờ bắt đầu. Đương nhiên là Seol Jihu đã thắng. Đi trước hai nước là thứ lợi thế quá cách biệt.

 

Kindness Tráo thẫn thờ khi nhìn năm dấu X xếp hàng theo đường chéo.

 

"Thấy chưa, tôi đã nói mà."

 

Seol Jihu cười khẩy

 

“Được rồi, coi như đây là nháp nhé. Đổi quân đi. Cô dùng X còn tôi dùng O … ”

 

"Không đời nào!" - Kindness Tráo trở phản đối ngay lập tức - “Ta thừa nhận trò chơi phức tạp hơn ta tưởng. Và ta cũng cảm ơn ngươi đã coi ván lúc nãy là một lần đấu tập. Nhưng ta sẽ không lùi bước đâu!! ”

 

Seol Jihu mỉm cười trong lòng. Cậu cũng cảm thấy điều tương tự ở Linh giới, rõ ràng là Kindness Tráo trở rất háo thắng. Có lẽ  bởi vì cô ấy là một con rồng.

 

“Được rồi, tôi sẽ không đi hai lần liên tiếp vào lúc đầu. Điều đó chắc là ổn, phải không? ”

 

Khi Seol đưa ra lời đề nghị…

 

"Ta từ chối. Không có lý do gì để thay đổi các quy tắc. Ngươi đang thương hại ta à? ” - Kindness Tráo trở tỏ ra tức giận.

 

“Được rồi, được rồi. Tôi sẽ không nương tay đâu nhé. "

 

“Đó chính xác là điều ta muốn… Và… khoan đã, ai nương ta cơ? "

 

Trò chơi lại bắt đầu. Seol Jihu đã chơi nghiêm túc hơn và đè bẹp Kindness một cách triệt để.

Kết quả là, Kindness lại thua.

 

"Không đời nào…."

 

"Cho tôi mượn cái đuôi nào."

 

“Keuk! Lần nữa!"

 

Kindness Tráo trở gầm lên. Tất nhiên, kết quả vẫn không đổi.

 

"Không đời nào…. Ta không tin!! ”

 

Seol Jihu cười khúc khích khi vuốt ve chiếc của Kindness.

 

"Keuk!"

 

Kindness run lên.

 

"M-Một lần nữa!"

 

"Hm… được thôi, lần sau tôi sẽ sờ mông cô đấy nhé!."

 

Kết quả là Xoắn Tử Tế đã phải nhận trận thua tủi hổ 15 lần liên tiếp.

 

Seol Jihu cảm thấy thương hại cô ta nên đã bỏ quy tắc đi trước hai nước, nhưng Kindness vẫn thua cuộc. Cô ấy còn vứt bỏ cả niềm kiêu hãnh của mình và đổi sang quân X, vậy mà vẫn thua!

 

Thực tế thì Seol Jihu đã học chơi trò này từ khi sáu tuổi và đã chơi hàng vạn lần. Đương nhiên là cậu không thể thua một kẻ mới học như Kindness.

 

Sau thất bại tan nát như vậy, ngay cả Kindness cũng không có gì để nói. Cô đang trong tình trạng bị sốc. Trong lúc ấy, Seol Jihu triệt để tận hưởng quyền lợi của kẻ chiến thắng.

 

“Ồ, nó dai hơn tôi nghĩ.”

 

Cậu ta gặm cái đuôi một vài lần…

 

"Aha, vậy là nó được kết nối như thế này."

 

Cậu kéo quần cô xuống và kiểm tra xem chiếc đuôi được nối với mông của cô như thế nào…

 

“Xông lên nào! Agumon! Tiến hóa đi~! ”

 

Cậu ta thậm chí còn nhảy lên lưng cô, nắm lấy đôi sừng của cô và điều khiển đầu cô sang trái và phải, bắt chước cảnh trong phim Digimon.

Khuôn mặt của Kindness Tráo trở đỏ lên vì xấu hổ. Dù vậy, cô ấy vẫn tiếp tục xem lại các ván cờ để tìm cách giành chiến thắng.

 

"À, chơi vui quá."

 

Cuối cùng, Seol Jihu cảm thấy chán chường. Cậu nhảy khỏi lưng cô và đi nơi khác.

 

"Chờ đã! Ngươi định đi đâu!?"

 

"Chơi với ngươi hết vui rồi."

 

"Ta…!"

 

"Gì nữa? Cô đã thua 15 lần. Cô còn có điều gì muốn nói u?"

 

Kindness Tráo trở ngậm miệng lại.

 

"Khi nào nghĩ ra cách giành chiến thắng thì gọi tôi nhá."

 

Seol Jihu bỏ lại những lời đó và biến mất.

 

"Hm… Tiếp theo mình nên chơi với ai bây giờ?"

 

Seol Jihu bước ra khỏi sảnh với đôi mắt lấp lánh.

 

Còn lại một mình, Kindness Tráo trở kéo quần lên và khóc lóc trong sự nhục nhã.

 

Và khi Nữ hoàng Ký sinh trùng trở lại …

 

[Chuyện gì… đã xảy ra…?]

 

Mụ bối rối đến nỗi không nói nên lời, sau khi nhìn thấy một loạt các hình vẽ nguệch ngoạc khắp đại sảnh, thậm chí còn vẽ lên cả ngai vàng.

 

 

*

 

 

"Cái tên đó ở đâu rồi?"

 

Chastity vừa bay quanh cung điện vừa nhìn quanh. Ả vừa nhận được lệnh đặc biệt từ Nữ hoàng Ký sinh trùng .

 

“Bệ hạ nói hắn chỉ mới rời đi cách đây không lâu…. Argh, tại sao hắn ta lại che giấu năng lượng của mình? ”

 

Sau khi bay xung quanh một lúc, Chastity Thô thục cuối cùng đã tìm thấy mục tiêu của mình.

 

Seol Jihu đang ở ngay trong đội quân của ả.

 

Vấn đề là, Chastity bị sốc khi thấy cảnh tượng đang diễn ra.

 

“Nào nào ~ Ở đây ~ Ở đây ~!”

 

"Tôi ở đây cơ mà~"

 

Hàng chục succubus chạy xung quanh cậu và vỗ tay. Ở trung tâm của nhóm là Seol Jihu đang bị bịt mắt, bước đi chậm rãi với cánh tay vươn về phía trước.

 

“Tôi không thể nhìn thấy ai cả! Các cô ở đâu?"

 

"Dối trá! Em biết là anh có thể nhìn thấy mà! "

 

"Hehe, thay vì để anh bắt, em sẽ bắt anh luôn!!"

 

Một succubus đã tự mình chạy vào vòng tay của Seol Jihu. Thấy vậy, các succubus khác cũng xông vào như thể muốn cạnh tranh với nhau, và Seol Jihu ngã lăn ra, giả vờ bị đau.

 

Kyahahaha! Hohohoho!

 

Chastity Thô thục trố mắt khi thấy các succubus đang vui vẻ đùa giỡn với Seol Jihu. Sau đó, ả sà xuống với tốc độ cực nhanh.

 

Giật mình, nhóm succubus chạy tán loạn về mọi hướng. Seol Jihu, người đang tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc, nghiêng đầu bối rối.

 

"...Cô cũng có muốn tham gia à?" - Cậu ta kéo khăn bịt mắt xuống và hỏi Vulgar Chastity.

 

"Dẹp đi." - Chastity Thô thục từ chối thẳng thừng trước khi chống tay lên hông và thở dài. - "Ngươi đang làm cái quái gì vậy?"

 

"?"

 

“Ngươi là một Tư lệnh. Tư lệnh quân đoàn thứ tư của Ký sinh trùng. Ngươi không hiểu vai trò của mình à?? ”

 

Chastity Thô thục trừng mắt nhìn Seol Jihu với vẻ mặt cau có.

"Chưa hết. Ngươi làm gì mà Kindness khóc lóc vậy? Ta chưa bao giờ thấy cô ấy rơi lệ như thế! ”

 

“Ồ, vậy à? Nhưng.. chúng tôi chỉ đấu với nhau một trận công bằng và sòng phẳng thôi mà”.

 

“Ta không cần biết, hãy cư xử sao cho chừng mực. Bây giờ đứng dậy. Bệ hạ đã ra lệnh cho ta dẫn ngươi đi khắp nơi, vì vậy đừng có làm điều gì ngu ngốc ”.

 

"Tôi ư? Đi đâu cơ? ”

 

"Bất cứ nơi nào ngươi muốn!"

 

Chastity Thô thục càu nhàu. Đương nhiên là à không hài lòng với vai trò được giao, chẳng khác gì làm bảo mẫu.

 

"Nơi mà ta muốn. Hừm…. ”

 

Seol Jihu gõ ngón tay xuống đất trước khi hỏi.

 

"Nghĩ lại, vừa rồi Bệ hạ đi đâu vậy?"

 

"Hmm?"

 

"Bệ hạ nói rằng mình sẽ xuống tầng hầm để xử lý một việc quan trọng."

 

Chastity khịt mũi.

 

“Ồ, nơi đó….Hừm, cho ngươi xem cũng được. Ngươi là một Tư lệnh, vì vậy ngươi có đủ tư cách. Ngươi có muốn thử đến đó không? ” - Chastity Thô thục hỏi.

 

"Nhưng đó là nơi nào?" - Seol Jihu hào hứng hỏi.

 

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đến tầng hầm của hoàng cung. Chastity Thô thục vận hành một cơ chế bí mật làm bức tường mở ra, để lộ một mê cung phức tạp.

 

Sau khi đi qua mê cung đó, họ tiến vào một cái lỗ thông với tầng hầm thậm chí còn sâu hơn. Cái lỗ cũng nhỏ đến nỗi, chỉ đủ cho một người đàn ông trưởng thành bò vào.

 

"Theo ta. Và đừng có chạm vào bất cứ thứ gì ở đây. Cũng không được giải phóng năng lượng của mình ”.

 

"... Chúng ta thực sự phải đi như thế này sao?"

 

Seol Jihu vừa nói vừa nhìn Chastity. Ả đang bò bằng bốn chân như một con chuột.

 

"Sao chúng ta không phá vỡ bức tường cho dễ đi?"

 

“Đừng có điên! Ngay cả Bệ hạ cũng không đồng ý đâu. ”

 

“Vậy thì, chúng ta có thể dịch chuyển đến đó không…?”

 

"Ta đã nói rồi, đừng có sử dụng năng lượng của mình một cách liều lĩnh."

 

"Tại sao?"

 

"Khi đến đó thì ngươi sẽ biết."

 

Seol Jihu không còn cách nào khác. Cậu ngoan ngoãn đi bằng bốn chân và chui vào lỗ.

 

Đã bao lâu trôi qua?

 ‘Mm… Thật kỳ bí’

 

Đường hầm vẫn kéo dài như vô tận, dù cậu đã chui xuống khá sâu. Một thứ gì đó khó chịu và nhớp nháp dính vào cơ thể cậu, và bầu không khí dường như trở nên ẩm ướt. Có những tiếng hét dường như đang vang vọng trong khoảng không ngoài không gian. Cứ như thể cậu ta đang bị hút vào một lỗ đen vô tận….

 

"Nơi chúng ta sẽ đến là nơi loài người chuẩn bị cho cuộc phản công cuối cùng của họ."

 

Chastity nói. Ả có vẻ cũng mệt mỏi.

 

“Cuộc phản công cuối cùng? Đó không phải là Lời thề Thần thánh sao? "

 

“Không, cái này khác. Nó xuất hiện trước khi người Trái đất bước vào thế giới này. " - Chastity Thô thục càu nhàu.

 

"Nó là gì?"

 

“Ta cũng không biết chi tiết. Tất cả những gì tôi biết là các Đại pháp sư của Đế quốc đã tập hợp lại ở nơi này để chuẩn bị cho một cuộc phản công cuối cùng. May mắn thay, Bệ hạ đã kịp thời nhận ra và ngăn chặn kế hoạch của họ ”.

 

"Vậy chắc là họ đã rất nỗ lực."

 

“Hừ. Bệ hạ cho rằng đó là điều ngu ngốc. Phương pháp đó chỉ làm cho hành tinh này diệt vong nhanh hơn”.

 

"Diệt vong?"

 

"Chờ đã"

 

Chastity Thô thục đột ngột dừng lại.

 

"Eup!"

 

Vì Chastity dừng lại bất ngwof, khuôn mặt của Seol Jihu cắm vào mông ả. Cậu vội lùi lại. Chastity Thô thục quay lại và đang trừng mắt nhìn cậu ta bằng ánh mắt phẫn nộ.

 

"Tôi-Đó là vì cô dừng lại quá đột ngột."

 

“... Lần sau tránh xa tôi ra.”

 

Chastity Thô thục tiếp tục bò đi, mặt đỏ bừng.

 

Cảm thấy xấu hổ, Seol Jihu đánh trống lảng.

 

"Tôi muốn hỏi…"

 

"Đừng hỏi gì cả."

 

"Sao trang phục của cô kỳ quái vậy??"

 

"Ta thích mặc gì kệ ta."

 

“Cô không thấy xấu hổ à? Cũng không thấy lạnh sao?? ”

 

"...Này! " - Một tiếng thở dài vọng ra - “Sao ngươi phiền nhiễu vậy? Hay là ngươi thích ta?? ”

 

"Hmm?"

 

"Xin lỗi, nhưng ta không hứng với ngươi”.

 

"Ể? "

 

“Nhân tiện, ta nói rõ cho ngươi biết. Ta là một succubus, nhưng ta cũng là một nữ hoàng. Ngươi đừng tưởng succubus nào cũng thèm khát đàn ông. "

 

"Nghe tôi n-"

 

“Hơn nữa, ta ghê tởm con người, đặc biệt là đàn ông. Ngươi cũng vậy, vì cốt lõi ngươi là con người. À, và ta cũng  chưa chấp nhận ngươi là đồng đội đâu. "

 

"Ý của tôi không phải như vậy."

 

"Im đi. Tất cả những gì ta đang nói là ngươi nên bỏ cuộc nếu ngươi định tán tỉnh ta. Nếu ngươi muốn, ta có thể gửi cho ngươi một vài succubus”.

 

Chastity Thô thục nói liên thoắng. Seol Jihu nheo mắt.

 

"Có vẻ như cô quá tự cao rồi đấy."

 

“Hmph, đừng càu nhàu vì ta đã từ chối ngươi” - Chastity Thô thục bật cười – “Con người đúng là sinh vật dễ tự ái”

 

Ả tặc lưỡi lắc đầu.

 

'Oh?'

 

Ánh mắt Seol Jihu lóe sáng. Cậu ta không phải kiểu người dễ bị bắt nạt.

Cậu lao về phía Chastity và đập vào mông ả. Cậu có thể cảm thấy Chastity Thô thục giật mình nhảy dựng lên.

 

“N-Ngươi đang làm gì vậy? Tránh xa ta ra!! ”

 

Seol Jihu phớt lờ sự phản đối của ả. Giống như một người đánh xe đang điều khiển ngựa, cậu tát liên tục vào mông của Vulgar Chastity.

 

Một cái tát vào bên trái, một cái tát vào bên phải, rồi lại tát vào bên trái. Cuối cùng, Chastity Thô thục ngừng di chuyển.

 

"Này, đồ khốn kiếp."

 

Ả gào lên chửi bới.

 

"Ngươi đang lam cai quai gi thê? Thằng dâm tặc này!"

 

"Ugh, hôi quá." - Seol Jihu vừa bịt mũi vừa cười - "Hôm nay ngươi đi ị mà chưa rửa mông à??"

 

"Gì cơ?"

 

“Hay là ngươi vừa đánh rắm? Thật bất lịch sự!"

 

"Ngươi…!"

 

“Rất tiếc, tôi không thể chịu nổi. Kể từ thời điểm này, tôi sẽ gọi cô là Chastity Thúi Như C*t. Hay cô thích cái tên Chastity Xì Hơi?? ”

 

Nghe thấy câu nói của Seol Jihu, Chastity Thô thục lập tức quay lại.

 

"Thế đủ rồi! Chết tiệt, bà giết mày!! ”

 

Tất nhiên, Seol Jihu đã bò lên nhanh chóng.

 

"Dừng lại! Dừng lại ngay! ”

 

"Bắt anh đi, bắt anh đi ~"

 

Chastity Thô thục đuổi theo Seol Jihu một cách điên cuồng. Ả không nhận ra rằng, mình đang bị cuốn vào trò chơi đuổi bắt của Seol Jihu.

 

"Dừng lại! Dừng lại!!"

 

Tất nhiên, khoảng cách giữa họ không hề giảm. Trên thực tế, khoảng cách ngày càng rộng ra. Seol Jihu trườn lên nhanh đến nỗi Chastity Thô thục nghĩ rằng ả đang đối mặt với một con gián.

 

“Mày sắp chết rồi!”

 

Tiếng hét của Chastity Thô thục vang vọng trong đường hầm.

 

 

*

 

 

Seol Jihu nhún chân và nhảy khỏi cái lỗ.

 

"Phù, thật là vui."

 

Dù sao thì cậu ấy cũng không muốn tiếp tục đi xuống vì cảm giác quá khó chịu. Cậu đứng đó và gật gù.

 

"Mình nên chơi với ai tiếp đây?"

 

Chính lúc đó.

 

"Oi, người anh em."

 

Seol Jihu dừng lại khi nghe thấy tiếng ai đó gọi mình. Quay lại thì thấy một thanh niên đang khoanh tay đứng dựa vào tường.

 

Đó là Sung Shihyun. Có vẻ như hắn đang đợi cậu ta đi ra.

 

"Gì hả?"

 

"sao lại ngơ ngác thế?"

 

Sung Shihyun cười ranh mãnh rồi đột nhiên nghiêm mặt lại.

 

"Ta muốn thách thức ngươi."

 

"Thử thách?"

 

"Phải. Hãy chấp nhận thử thách của taaaa~! ”.

 

"Không. Ngươi biết cờ ca rô và mọi thứ tương tự.”

 "Không, không, ta không thích mấy trò nhàm chán."

 

"Rồi sao?"

 

“Điều ta muốn thách thức ngươi là….”

 

Khi Seol Jihu bắt đầu bước đi với vẻ chán nản, đôi mắt của Sung Shihyun chợt lóe sáng.

 

"Chơi xỏ người khác."

 

Seol Jihu dừng lại.

 

"... Chơi xỏ?"

 

"Uhm. Ta đã xem những trò đùa của ngươi. Khá thú vị, nhưng mà…”

 

Sung Shihyun cười toe toét.

 

“Bản thân ta cũng là một bậc thầy chơi xỏ.”

 

"... Hừ."

 

Seol Jihu kiêu ngạo liếc nhìn Sung Shihyun. Cậu không thể bỏ qua câu nói này.

 

"Vậy là ngươi thách thức ta trong chuyện chơi xỏ người khác??"

 

"Heh, ta sẽ cho ngươi thấy những trò chơi xỏ thực sự."

 

Sung Shihyun tự tin nói trước khi kéo tay Seol Jihu.

 

"Theo ta. Và hãy im lặng. Hãy kìm hãm năng lượng của ngươi. ”

 

Ngay sau đó, hai kẻ chơi khăm đã phát hiện ra mục tiêu của mình.

 

"Mục tiêu của chúng ta kia rồi.”

 

Một Tư lệnh đang tiến đến sảnh lớn. Nhìn từ bên ngoài, ả giống như một nữ quý tộc thanh lịch, nhưng lại tỏa ra một khí chất kỳ dị, bởi vì ả đang mặc tang phục của tử thi.

 

Đó là Tư lệnh số 5 và là nữ hoàng của các nữ thần báo thù.

 

"Patience bùng nổ?"

 

"Phả. Ả thật đáng ghét, đúng không? "

 

Sung Shihyun huých Seol Jih.

 

“Ả luôn nói rằng con người là sinh vật thấp hèn và đối xử với chúng ta như côn trùng. Ngươi cũng thấy thái độ đó, phải không? ”

 

“Ta cũng không ưa gì chuyện đó, nhưng….”

 

“Đó là lý do tại sao chúng ta nên tận dụng cơ hội này để dạy cho ả một bài học. Một bài học xứng đáng. ”

 

"Như thế nào?"

 

“Chờ chút. Chỉ cần xem và chơi cùng ta. ”

 

Sung Shihyun xoa mũi và cười khúc khích. Vì lý do nào đó, hắn cảm thấy như đang quay lại thuở học trò, cùng nhau chọc phá lũ con gái.



1 nhận xét:

Được tạo bởi Blogger.